Skip to content

Niêm nhân tướng công- chương 27

Tháng Một 13, 2011

Chương 27: Nương tử ngốc

Edit: kjsaj

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Khê Thiến tỉnh lại, đập vào mắt là khuôn mặt tinh sảo không hề phòng bị giống như thiên sứ mê người, không khỏi nuốt nước miếng, mặt không ngừng mà lại gần, nhẹ nhàng mà hôn lên môi hắn, mềm mại, ấm áp, rồi lập tức lui ra. Nhìn thấy mắt hắn vẫn gắt gao nhắm, trong lòng không ngừng mừng thầm, cảm giác ăn đậu hũ này không phải tốt thường a. Nàng không thấy được bờ môi An Nguyệt Quân đang nở nhất mạt nụ cười, nho nhỏ, nhàn nhạt, cùng nhợt nhạt, nhưng lại tràn đầy hạnh phúc.

Diệp Khê Thiến muốn đứng dậy, thì phát hiện bị An Nguyệt Quân gắt gao ôm lấy, muốn tránh, cảm thấy càng ngày càng gấp. Thở dài một hơi, nàng nhắm mắt lại bổ miên, chẳng bao lâu sau, mắt nàng đột nhiên mở ra, càng ngày càng gấp? Nha nha, nguyên lai tên tiểu tử này giả bộ ngủ lừa nàng, hừ, đừng trách nàng bất hảo không cho hắn ngủ!

Tay nàng đưa ra sau lưng của hắn, lúc môi An Nguyệt Quân nở nụ cười càng ngày càng sáng lạn lúc, nàng dùng sức, hung hăng ngắt một cái.

An Nguyệt Quân mở mắt ra vẻ mặt cầu xin, tú mục hồn nhiên ngây thơ tràn đầy lệ quang, hảo bất khả liên, nhỏ giọng nói: “Nương tử, ngươi sau này có thể hạ thủ nhẹ một chút không, vi phu thật sự rất đau.”

“Ai kêu ngươi giả bộ ngủ, xứng đáng!” Diệp Khê Thiến hung hăng nói một câu, còn nói: “Còn muốn ăn đậu hủ của ta, sắc đảm bao thiên mà.” Xem ra, nàng là hoàn toàn không nghĩ tới, vừa rồi là ai ăn đậu hủ của ai trước.

“Nương tử. . . Nương tử, ta nào có.” Vẫn như trước là thanh âm ủy khuất thương cảm đến không được, vừa làm nũng vừa kể ra oan tình của bản thân, thanh âm kia mềm nhẹ, nghe xong làm cho người ta đặc biệt nghĩ sủng.

“Muốn rời giường .” Diệp Khê Thiến vui vẻ nói, đáy mắt hoàn toàn là hạnh phúc.

“Nương tử, ngươi thấy thân thể có chỗ nào không khỏe không?” Thanh âm tràn đầy khẩn trương, mắt mở lớn nhìn nữ tử mà hắn yêu thương trước mắt, trong lòng đầy cảm giác hạnh phúc.

“Không có a, ta rất tốt.” Diệp Khê Thiến khó hiểu nhìn hắn, nói.

“Ta cũng thấy thân thể ngươi không có việc gì.” An Nguyệt Quân thở dài nói, lập tức lại nói một câu: “Nàng hung dữ như vậy, sao có khả năng có việc được.” Nội tâm buông xuống, may là ngày hôm qua vận công hữu dụng.

Nói xong lời này, hắn đột nhiên cảm giác như lưỡng đạo lợi kiếm đâm tới, tâm phút chốc rung lên, hắn vẻ mặt vô tội nhìn nàng, hồn nhiên nói: “Nương tử, tại sao ngươi nhìn ta như vậy?”

“Phu quân, có phải ta rất hung dữ?” Một câu nghiến răng nghiến lợi từ trong miệng Diệp Khê Thiến đi ra.

“Không có, không có, nương tử rất ôn nhu.” An Nguyệt Quân vội vàng lắc đầu nói, đôi lông mi đen dài chớp chớp, trang bị thêm một đôi mắt to hồn nhiên, như thế nào thấy cũng vô tội, khiến cho người ta thật muốn khi dễ.

Diệp Khê Thiến nhìn hắn, đột nhiên cười ra tiếng, đầy quỷ dị, khiến An Nguyệt Quân một hồi sởn gai ốc, hắn lắp bắp nói: “Nương… Nương tử, ngươi làm sao vậy?”

“Chẳng sao a, chỉ là muốn cười thôi.” Diệp Khê Thiến như trước cười híp mắt nói, nàng  nhìn xung quanh, nói: “Đây là đâu vậy?”

“Báo cáo nương tử, đây là khách sạn.” An Nguyệt Quân lập tức hồi đáp.

“Chỗ này không tệ, giá chắc tốn không ít tiễn a.” Diệp Khê Thiến ngắm bài biện xung quanh, tùy ý hỏi han, trên mặt đầy vẻ đau lòng, ở một buổi chỗ này tốn hết bao nhiêu tiền a.

“Không cần tiền.” An Nguyệt Quân thành thực đáp.

“Không cần tiền? Chẳng lẽ là nhà ngươi?” Diệp Khê Thiến liếc liếc mắt, tức giận nói.

“Đúng.” An Nguyệt Quân như đinh chém sắt phản đối, khi Diệp Khê Thiến lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, hắn đắc ý dào dạt tuyên bố: “Nương tử, là nhà chúng ta.” Trên mặt là nụ cười lấy lòng, khẩu khí là thập phần thần khí.

“A, không phải cái gì bảo sao? Sao lại khai khách sạn?” Diệp Khê Thiến vẻ mặt hồ đồ hỏi hắn.

“Nương tử ngốc, gian khách sạn này là gia sản của Nguyệt gia bảo, còn có rất nhiều nơi khác, tỷ như sòng bạc, đồ cổ điếm…” An Nguyệt Quân hăng hái hừng hực giới thiệu.

“Khoan khoan, ngươi thành thật nói nhà ngươi…” Diệp Khê Thiến nhìn thấy mặt hắn lộ ra vẻ không đồng ý, nhanh chóng sửa lời nói: “Không, là nhà chúng ta tới cùng có bao nhiêu tiền?”

An Nguyệt Quân ngẩn ngơ, chỉ ngây ngốc nói: “Nương tử, ta cũng chưa tính qua, bất quá khẳng định dưỡng được nương tử.”

“Ân ân, vậy là tốt rồi.” Diệp Khê Thiến vừa lòng gật đầu, nhìn bộ dáng giàu có của hắn, chắc đủ tiền để nàng tiêu xài .

Ngoài cửa, một đạo thanh âm cung kính cùng khẩn trương vang lên, cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ.

“Bảo chủ, Lý Thanh có việc bẩm báo.”

Diệp Khê Thiến vừa nghe thấy thanh âm, khẩn trương nhìn y phục của mình, sau đó đẩy ra hắn, đứng lên, muốn rời giường, lại bị hắn gắt gao ôm vào trong ngực, không cho nàng rời đi. Diệp Khê Thiến mặt biến đỏ, hít sâu một hơi, mũi đều là mùi vị đặc biệt của hắn, hương hương, rất dễ chịu. Chôn sâu ở hắn trong ngực hắn, lại có một loại cảm giác như địa lão thiên hoang.

“Đi vào.” Thanh âm lãnh đạm truyền vào lổ tai, nàng không phải không chú ý tới, chỉ đối mặt với nàng, hắn mới thể hiện tính trẻ con, làm nũng, cùng trìu mến, nàng thật may mắn khi có thể gặp gỡ hắn! Chính  là, một người được sủng ái như vậy, có thể bị trời trừng phạt hay không?

Cửa mở, bước vào là một trung niên nam tử, thân mặc trường sam màu đỏ tím, cao lớn, có chút giang hồ, sau khi nhìn thấy An Nguyệt Quân, bùm một tiếng quỳ xuống, hùng tráng thấy chết không sờn, nói: “Bảo chủ, thuộc hạ không hoàn thành mệnh lệnh của ngài, cam nguyện lấy cái chết tạ tội!”

“Ân?” An Nguyệt Quân nhàn nhạt lên tiếng.

“Bảo chủ, đêm qua thuộc hạ nhất thời không cẩn thận, khiến tên sát thủ chạy mất.” Trong thanh âm có chút không cam nguyện, hắn không sợ chết, nhưng là hắn không muốn chết như vậy, hắn không cam lòng a.

“Ân.” An Nguyệt Quân nghe xong lời hắn, mặt không chút thay đổi lên tiếng.

“Thuộc hạ không sợ chết, chỉ là không hoàn thành mệnh lệnh của bảo chủ, xấu hổ không thôi.” Lý thanh bi phẫn nói.

“Ngươi…”

Diệp Khê Thiến thấy trong mắt hắn có sát ý, tâm cả kinh, nhanh nhảu cắt đứt lời của hắn, nhẹ nhàng mà nói: “An Nguyệt Quân, ta đói bụng.”

“Nếu nương tử đói bụng, chúng ta ra ngoài ăn điểm tâm nha.” An Nguyệt Quân cúi đầu nhìn nàng, lãnh ý lập tức biến mất không thấy tăm hơi, mặt mày sủng nịch nói.

Lấy lòng lại vội vàng, thanh âm cùng vẻ mặt sủng nịch, khiến Lý Thanh nhất thời sững sờ, đây là lãnh khốc bảo chủ a, đây là đạm mạc bảo chủ a, đây là tàn nhẫn bảo chủ sao? Hắn không tin!

“Lý Thanh, đứng lên đi.” Thanh âm lãnh đạm của An Nguyệt Quân lại truyền vào tai hắn, hắn ngẩng đầu, thấy An Nguyệt Quân đạm mạc gần như lãnh khốc, mới chậm rãi phục hồi tinh thần, thế này, mới là Nguyệt gia bảo bảo chủ, trên mặt chỉ có duy nhất lãnh ý, chưa bao giờ xuất hiện vẻ mặt như nam nhân khác!

“Dạ” lý thanh nghe lời chậm rãi đứng lên, nhưng, vẫn hơi khom lưng chờ đợi sai bảo.

An Nguyệt Quân lôi Diệp Khê Thiến ra cửa phòng, đi tới cửa bay tới một câu: “Hắn chạy, đều nằm trong dự liệu của ta.”

Lý Thanh sửng sờ đứng tại chỗ, cái này, bảo chủ là có ý tứ gì?

No comments yet

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: