Skip to content

Niêm nhân tướng công – Chương thứ mười tám

Tháng Mười Hai 30, 2010

Chương thứ mười tám: tái ngộ Tư Đồ Khiêm!

“Nương tử, hắn là ai vậy?” An Nguyệt Quân quấn quít lấy nàng, làm bộ như vô tình hỏi, nhưng đáy mắt hiện lên bối rối.

“Không biết.” Diệp Khê Thiến thản nhiên nói, trong lòng vẫn thất vọng.

“Nương tử, ngươi không biết còn loạn nghĩ hắn.” An Nguyệt Quân ăn vị nói, con mắt xẹt qua một tia sát ý.

“Di, ta như thế nào ngửi thấy được mùi dấm chua, ai vừa mới ghen tị vậy?” Diệp Khê Thiến trêu chọc.

An Nguyệt Quân khuôn mặt trắng nõn phút chốc trở nên đỏ bừng, khả ái chí cực, mắt ai oán nhìn Diệp Khê Thiến, khúm núm nói: “Nương tử. . .”

Diệp Khê Thiến ha hả cười một tiếng, cũng không tiếp tục trả lời.

Bất tri bất giác, hai người đã tới đến Ngô phủ, Ngô phủ có chút to lớn khí phái, hai tòa sư tử bằng đá uy vũ đứng sừng sững trước cửa, làm cho lòng người sinh một loại cảm giác, bên cạnh là hai người hầu đứng gác, vẻ mặt nghiêm túc.

Hai người đang muốn đi vào, một người hầu tiến lên ngăn cản nói: “Các ngươi là người nào?”

“Ta…” Diệp Khê Thiến cầu cứu nhìn An Nguyệt Quân, thấy vẻ mặt hắn hờ hững, xem ra là không muốn hỗ trợ, nổi giận đùng đùng đá hắn một cước.

“Nương tử, ngươi làm chi đánh ta?” An Nguyệt Quân như chực khóc, ánh mắt vô tội nhìn nàng.

“Ngươi…” Diệp Khê Thiến lửa giận ngút trời trợn mắt nhìn hắn, nàng tin tưởng, chỉ cần hắn báo danh, có ai không dám nhượng hắn vào! Người nầy là cố ý a, nàng phải đánh hắn đánh tới không dám cố ý nữa! Nhắc chân lại muốn đánh tới.

“Là các ngươi!” Nhất đạo ôn nhu lại mang theo vui mừng thanh âm truyền đến.

An Nguyệt Quân nghe thấy tiếng mặt đen một nửa, một cổ dự cảm điềm xấu xuất hiện, miệng mân chặt chẽ, con mắt hắc u, phiếm ánh sáng lạnh, như hắc diệu thạch, sau đó xuất hiện ý gạt bỏ. Hắn có vẻ rất tự tin bản thân, lại dám xuất hiện trước mặt hắn lần nữa!

Diệp Khê Thiến quay đầu lại, nhìn ra là hắn, không hứng thú gật đầu, cũng không nhìn vào hắn.

Tư Đồ Khiêm vẻ mặt kinh ngạc, nàng là làm sao vậy? Mới không cách bao lâu, như thế nào thay đổi thành dạng này, hắn nhìn An Nguyệt Quân sát ý rõ ràng, khóe miệng vung lên nhất mạt nụ cười, trêu chọc, tà ác, hắn hướng Diệp Khê Thiến nhìn, nói giỡn: “Như thế nào mới không bao lâu, cô nương thấy ta thái độ đã là hoàn toàn thay đổi, vừa mới thật sự nhiệt tình, thiếu chút nữa nhượng ta ăn không tiêu .”

An Nguyệt Quân mặt đã hoàn toàn đen, quanh thân lạnh lùng khí tức bắt đầu lan tràn, gân xanh nổi lên. Mắt hắc biến lạnh, nhan sắc dị thường xinh đẹp. Không đợi chúng nhân phản ứng lại, hắn đã chuyển đến trước mặt Tư Đồ Khiêm, lạnh lùng, không một tia nhiệt nói: “Ngươi lặp lại lần nữa!”

Diệp Khê Thiến lập tức đi tới giữa bọn họ, vui vẻ nhìn An Nguyệt Quân, cười quyến rũ kêu lớn một tiếng: “Phu quân…” Thanh âm mềm mại đáng yêu mang theo tia dụ dỗ.

“Có.” An Nguyệt Quân một thân lệ khí lập tức tán đi, vô ảnh vô tung, vẻ mặt vui rạo rực, hình tượng cục cưng ngoan, hắn nuốt nước miếng, làm nũng nói: “Nương tử, chuyện gì?”

“Phu quân, bọn họ không cho chúng ta vào, ngươi nói làm sao bây giờ?” Diệp Khê Thiến mắt nhìn môn thần đứng cửa, hỏi.

An Nguyệt Quân trương khuôn mặt khổ, nhìn mắt Diệp Khê Thiến, rồi lại nhìn người canh cửa, cẩn thận cười làm lành nói: “Nương tử, chúng ta có thể không vào đó được không?” Thanh âm rất nhỏ, mang theo ủy khuất.

“Nếu như không ngại, ta có thể mang bọn ngươi vào.” Tư Đồ Khiêm nhìn nam tử này biến hóa, phút chốc ngẩn ngơ, tâm không khỏi sinh tán thưởng, ánh mắt của hắn tràn đầy nùng tình mật ý nhìn nàng, ái nàng, như vậy sủng hắn a.

“Thập phần để ý…” Một đạo thanh âm bất mãn lập tức đáp, tuy nhiên, sau khi Diệp Khê Thiến liếc nhìn, dũng khí ngập đầy hoàn toàn biến mất, không có thanh âm.

Diệp Khê Thiến đối Tư Đồ Khiêm ôn nhu cười một tiếng, nói: ” Phiền ngươi rồi.” An Nguyệt Quân trong lòng không khỏi tư vị,  nụ cười đó, phải là của hắn! Nàng cười, là của hắn. Nước mắt nàng, là của hắn. Tầm mắt nàng, là của hắn, hắn không cần trong tầm mắt nàng có nam nhân chết tiệt kia! Nàng tất cả, đều là hắn! ( huynh tuyên thệ hùng dũng gớm!)

Tư Đồ Khiêm cười một tiếng, nói: “Cô nương, khách khí . Còn không thỉnh giáo phương danh của cô nương?”

“Diệp Khê Thiến, có thể gọi Thiến Thiến, bằng hữu của ta đều gọi như vậy.” Diệp Khê Thiến sảng khoái nói, mặc dù hắn không phải Tô Dương, có lẽ là bởi vì tướng mạo tương đương là duyên cớ, nàng đối hắn có phần hảo cảm.

Cái này, An Nguyệt Quân lại có ý kiến , mắt hắn trừng rất lớn, cũng nhỏ giọng nói: “Nương tử, không được, ngươi cũng không cho ta gọi là Thiến Thiến mà.”

“Ta nhớ kỹ ngươi cũng không gọi tên của ta.” Diệp Khê Thiến lành lạnh nói, trong miệng kín đáo phê bình. Người nầy, vừa thấy mặt liền gọi nương tử, nàng quyền lợi phản bác cũng không có, thật sự là bị hắn tức chết.

An Nguyệt Quân nghe xong, khóe miệng vung lên nụ cười ngọt ngào, chỉ ngây ngốc cười, tại ánh mặt trời chiếu rọi, mị hoặc cùng câu nhân, hồn nhiên mang theo yêu mỵ, ngu ngốc mang theo khả ái.

Tư Đồ Khiêm nhìn hai người, trên gương mặt sự vui vẻ biến mất, con mắt u ám, lại có chút bí hiểm, hắn ôn nhu đối Diệp Khê Thiến nói: “Thiến Thiến, hiện tại có thể đi chưa?”

“Ân, chúng ta vào đi thôi.” Diệp Khê Thiến sảng khoái nói.

An Nguyệt Quân âm lãnh nhìn hắn một cái, quay đầu làm nũng nói: “Nương tử, chúng ta cùng nhau đi vào.”

Nhưng mà, Diệp Khê Thiến lưu cho hắn chỉ là một cái bóng lưng, nàng đi theo sau Tư Đồ Khiêm, mặt mày vui vẻ, hoàn toàn không có chú ý tới An Nguyệt Quân vẻ mặt lạnh như băng cùng với mơ hồ ghen tức.

“Tư Đồ công tử.” Hai vị thị vệ thấy hắn cung kính hành lễ, thấy phía sau hắn có hai người, nhướng mày, có chút khó khăn nói: “Tư Đồ công tử, hai vị này là?”

Tư Đồ Khiêm nhẹ nhàng cười một tiếng, như mộc thụ xuân phong, nhưng, trong mắt lại có duệ quang, khiến hai vị thị vệ trong lòng không ngừng hoài nghi, bọn họ cung kính nói: “Tư Đồ công tử, chúng thuộc hạ không có ý tứ khác, bởi vì hôm nay lão gia có đặc biệt dặn dò, người lạ mặt không thể tiến vào.”

Tư Đồ Khiêm vẫn ôn nhu cười, ôn nhu như nước, nhưng hàm chứa một cổ uy nghiêm, nhẹ giọng nói: “Cả ta cũng không được sao?” Thanh âm tuy nhẹ, lại làm cho người ta không rét mà run, vừa nhìn, liền biết hắn không phải người bình thường.

Hai tên thị vệ có chút lo sợ nói: “Tư Đồ công tử nói phải, bằng hữu của ngài thì cũng là khách quý của chúng ta, mời vào.”

“Khổ cực rồi.” Tư Đồ Khiêm ôn nhu gật đầu, quay đầu nhìn bọn họ nói: “Có thể vào rồi.”

Diệp Khê Thiến vẻ mặt sùng bái nhìn hắn, nhanh nhảu nói: “Cám ơn ngươi, ngươi thật sự là quá lợi hại .”

An Nguyệt Quân nhìn không khỏi tư vị, trong miệng không ngừng than thở: “Thế này có là cái gì? Ta so với hắn lợi hại hơn nhiều.” Lời nói mang nồng đậm toan vị, miệng bĩu bĩu, mắt bất mãn nhìn hai người bọn họ.

No comments yet

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: