Skip to content

Niêm nhân tướng công- Chương thứ mười bảy

Tháng Mười Hai 29, 2010

Chương thứ mười bảy: nương tử, ngươi có ta còn chưa đủ sao?

“Nương tử, chúng ta đi đâu? Về nhà sao?” An Nguyệt Quân vẻ mặt hồn nhiên hỏi.

“An Nguyệt Quân, ngươi vừa nói cái gì!” Diệp Khê Thiến lệ nhãn đảo qua hắn, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Không có, nương tử, ta cái gì cũng không nói.” An Nguyệt Quân đầu lắc giống như trống bỏi (cái trống lắc cho trẻ con đó), sợ hãi rụt cổ, đôi mắt nhắm tịt lại, cực kỳ buồn cười cũng thập phần khả ái.

Diệp Khê Thiến mắt nhìn chung quanh, ôn nhu hướng An Nguyệt Quân cười cười, cười đến hắn tâm hoa nộ phóng, đang muốn nói cái gì, lại bị một cước đánh tới. Nàng híp mắt, khẩu khí hung ác nói: “Đi, hỏi cho ta nhà Ngô Vũ Thi ở đâu?”

An Nguyệt Quân tha thiết mong chờ nhìn nàng, nhỏ giọng nói: “Nương tử, vậy còn ngươi làm gì bây giờ?”

Diệp Khê Thiến đuổi giống như đuổi con ruồi khoát khoát tay, mắt nhìn thấy cách đó không xa có sạp tượng đất, hưng phấn không thôi nói: “Ta đi  nhìn một chút, ngươi hỏi xong tới tìm ta!” Không đợi hắn phản ứng, nàng đã chạy mất.

An Nguyệt Quân lăng lăng nhìn nàng, sủng nịch lắc đầu, ai, tùy nàng vậy.

Diệp Khê Thiến chạy vội tới sạp tương đất, nhìn đám nhân vật sống động được một vị trung niên nam tử làm rất nhanh xuất hiện,  thần vận cùng khí chất đều thập phần hảo, trong lòng rất là bội phục.

Nàng xem hồi lâu, chọn một cái tượng đất bộ dáng giống Triệu Vân*, làm thập phần tinh sảo, rất sống động, thật giống, làm cho người ta hoan hỉ không thôi, đang chuẩn bị lấy xem cho kỹ, thì bị ngăn lại , quay đầu lại, thấy An Nguyệt Quân vẻ mặt không cao hứng trừng mắt nhìn nàng.

Nàng nhất sững sờ, hắn trừng mắt? Người nầy cũng biết trừng nàng? Bất quá hắn trừng mắt bộ dáng thật đáng yêu a, nhãn mở rất lớn, tràn đầy oán giận, miệng kiều cao ( huynh bĩu miệng như vậy nè -3-), rất giống bị chồng ruồng bỏ. Nàng buồn cười nói: “Ngươi làm sao vậy? Như là sinh khí.”

“Nương tử. . .” An Nguyệt Quân mặt mày không cao hứng, bỉu môi, làm nũng.

“Làm sao vậy?” Diệp Khê Thiến nhướng nhướng mày, cười híp mắt hỏi hắn.

“Nương tử, ngươi sao có thể mua nam nhân khác?” An Nguyệt Quân sinh khí hỏi, một cái trượng phu sống sờ sờ ghen.

“A?” Diệp Khê Thiến ngẩn ngơ, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Mua nam nhân khác trở về? Không có a.”

“Ngươi vừa mới nghĩ mua.” An Nguyệt Quân mặt bạnh chặt chẽ, hồi lâu sau, thương cảm hề hề nhìn nàng, nhỏ giọng nói: “Nương tử, ngươi có ta còn chưa đủ sao?”

Diệp Khê Thiến lúc này thật sự choáng váng, này, là tình huống nào? Nàng lúc nào muốn mua nam nhân, nhìn xuống tượng đất, chẳng lẻ… Nàng dở khóc dở cười cầm lấy tượng đất hình Triệu Vân nói: “Ngươi nói cái này?”

“Hừ.” An Nguyệt Quân mắt nhìn tượng đất, trọng trọng hừ một tiếng, liền không nói.

Diệp Khê Thiến nhìn hắn, đáy mắt hiện lên vẻ tươi cười, đầy tà ác, nàng cầm này tượng đất tỉ mỉ nhìn nhìn, nói: “Nam nhân này  thật không sai, ta mua trở về mỗi ngày rời giường nhìn.”

“Nương tử, không thể.” An Nguyệt Quân thở hổn hển nói, trắng nõn khuôn mặt phình ra, mơ hồ thấy đỏ ửng.

“Tại sao không thể?” Diệp Khê Thiến buồn cười nhìn hắn sinh khí, biết rõ nhưng vẫn cố ý.

“Nương tử, trong mắt của ngươi chỉ có thể có một mình ta!” An Nguyệt Quân bá đạo tuyên thệ.

“Ân…” Diệp Khê Thiến giả vờ tự hỏi, lúc sau chần chờ nói: “Cái này, ta thật lo lắng.”

“Nương tử. . .” An Nguyệt Quân thấy nàng không đáp ứng, vẻ mặt sắp khóc, trong mắt đã nhìn thấy lệ quang thoáng hiện. Nghĩ lớn tiếng nói rồi lại không dám, chỉ dám nhẹ nhàng mà nói: “Nương tử, ngươi sao có thể như vậy?”

“Ta thế nào?” Diệp Khê Thiến ôn nhu hỏi han, tiếp theo làm như nghĩ đến cái gì, hưng phấn mà hỏi: “An Nguyệt Quân, ngươi đã hỏi  rõ ràng chưa?”

An Nguyệt Quân không cam lòng gật đầu, nói: “Nương tử, cách chỗ này vài phố.”

Nói xong còn không phóng tầm mắt nhìn tượng đất mà nàng vẫn cầm trên tay, vẻ mặt cầu xin, không cao hứng nói: “Nương tử, không thể để xuống sao?”

“Nhưng mà ta rất thích a.” Diệp Khê Thiến vẻ mặt lưu luyến không rời nhìn tượng đất trong tay nói.

An Nguyệt Quân gắt gao nhìn chăm chú tượng đất, một câu cũng không nói, cũng không có  xu thế muốn di chuyển.

“Đi, đi, ta không lấy là được chứ gì?” Diệp Khê Thiến nhìn tư thế của hắn, chỉ có thể bại trận, đem tượng đất bỏ về chỗ cũ, lôi kéo hắn chạy. An Nguyệt Quân nhìn, nhếch môi, mắt, miệng đều là vui vẻ.

Đang muốn xoay người chạy, lại nghe thấy một đạo thanh âm truyền đến “Cô nương, đây là hà bao của ngươi phải không?”( túi đựng tiền)

Diệp Khê Thiến quay người lại, thấy một vị công tử, một thân áo lam, ngũ quan xinh đẹp, tao nhã, khóe miệng ngấn nhất mạt nụ cười ôn nhu, thúc phát, thật là phong độ, tuấn mỹ, có một cổ mùi vị khiêm tốn.

Diệp Khê Thiến trợn mắt hốc mồm nhìn người trước mắt, kích động lại mang theo mừng rỡ nói: “Tô Dương, ngươi cũng tới!” Nói xong, lập tức xông lên trước gắt gao ôm lấy hắn.

An Nguyệt Quân mặt phút chốc đen xuống, vẻ mặt lãnh ý, tâm không ngừng run lên, đáy mắt xuất hiện bối rối cùng với sát ý. Hắn, là ai? Vì sao nàng phản ứng như vậy, với hắn, nàng cũng không có như vậy! Hắn không cho phép nàng rời đi, tuyệt đối không cho phép!

Nam tử vẻ mặt cả kinh sững sờ, hồi lâu sau phản ứng lại đây, dè dặt nói: “Cô nương, ngươi là ai?”

“Ngươi không nhận ra ta sao? Ta là Thiến Thiến a.” Diệp Khê Thiến vẻ mặt kích động nhìn người phía trước, nàng không nghĩ tới, cư nhiên ở chỗ này gặp được bằng hữu.

“Cô nương, ngươi nhận lầm người, ta gọi là Tư Đồ Khiêm, đây có phải hà bao của ngươi không?” Nam tử khiêm tốn ôn nhu, mở lòng bàn tay, một cái hà bao tinh sảo xuất hiện trong mắt Diệp Khê Thiến.

“Ngươi… Ngươi như thế nào…” Cùng Tô Dương giống nhau như đúc, Diệp Khê Thiến ngừng nói, trong lòng có cảm giác mất mác, nàng làm sao vậy? Rõ ràng là không có khả năng Tô Dương cũng xuyên qua, nàng thật sự là quá ngu ngốc. Nghĩ vậy, cũng mặc kệ hai người còn sững sờ cùng đen mặt, ủ rũ xoay người đi.

“Cô nương, đây là…” Tư Đồ Khiêm muốn tiến lên hỏi, cái này dù sao cũng bên dưới chân nàng mà phát hiện, rất có thể là của nàng.

“Nàng không có hà bao như vậy.” An Nguyệt Quân mặt so với đại hàn thiên còn lãnh hơn, trong mắt tràn đầy âm vụ cùng với sát ý, lạnh lùng nói: “Mà ngươi còn đuổi theo nàng, ta sẽ lập tức giết ngươi!”

Hắn, nói là thật! Tư Đồ Khiêm nhìn bóng lưng nàng đã đi xa, nhìn lại sắc mặt lãnh khốc trước mắt, nam tử này sát ý rất nặng, tay niết nhanh hà bao, vẻ mặt vui vẻ nói: “Nếu không phải của cô nương ấy, vậy quên đi nha.”

An Nguyệt Quân nghe được lời của hắn, lãnh đạm nhìn hắn liếc mắt, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, liền xoay người rời đi.

Tư Đồ Khiêm sắc mặt ôn nhu nhìn bọn họ rời đi, đáy mắt hiện lên một tia hứng thú. Hắn tin tưởng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại!

Chú thích:

Triệu Vân (chữ Hán: 趙雲, bính âm: Zhao Yun; 168-229), tự là Tử Long (子龍) người vùng Thường Sơn, là một vị tướng thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam QuốcTrung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục, với Lưu Bị là vị hoàng đế đầu tiên. Ông được phong chức Hổ uy Tướng quân và đứng thứ ba trong Ngũ Hổ Tướng của nhà Thục, bao gồm: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng TrungMã Siêu.

Muốn tìm hiểu thêm, các bạn vào google search nhé!

Ông này mình ấn tượng nhất là chuyên toàn thân trắng toát đi đánh trận.

 

3 phản hồi leave one →
  1. Tháng Mười Hai 29, 2010 11:53 sáng

    tem
    Tks ss nhju!

    • Tháng Mười Hai 29, 2010 11:58 sáng

      Á, em giật mất tem òi.
      Ss đành ngậm ngùi lấy phong bì vậy >__<

  2. Tháng Mười Hai 29, 2010 12:09 chiều

    Hắc hắc, xuất hiện thêm một soái ca, càng lúc càng vui. Ta rất thích xem AND ghen, rất thú vị ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: