Skip to content

Niêm nhân tướng công- Chương thứ mười sáu

Tháng Mười Hai 28, 2010

Đã trở lại!! Sau một hồi chờ đợi mượn mạng cùng bà chị gái freeoxygen ta đã có mạng post truyện. Ta lên HN muộn nên chỉ có 1 chương thui. Mọi người đọc vui vẻ!

Chương thứ mười sáu: nương tử, lặp lại câu thích ta lần nữa!

An Nguyệt Quân thấy tất cả mọi người chạy ra ngoài, lập tức đến trước mặt Diệp Khê Thiến, như hiến vật quý khoe khoang: “Nương tử, phu quân ta lợi hại nha.” Hắn biết, nàng không sợ hắn, cái này đủ rồi!

Diệp Khê Thiến đảo mắt, vỗ nhẹ vào mặt của hắn, nhân cơ hội ăn nhiều đậu hủ,  cười híp mắt nói: “Phu quân thật là lợi hại.” Nội tâm,  đầy ấm áp.

An Nguyệt Quân nhãn mị thành một cái tuyến(^^), bên tai nàng hôn một cái, bắt đầu làm điểm tâm,  tư thế rất có khuông có dạng, động tác thuần thục, khiến sự hoài nghi từ ban đầu của Diệp Khê Thiến biến thành kinh ngạc, chỉ có thể cảm thán, người này lớn lên đẹp mắt, lại biết nấu cơm như vậy có tổn hại hình tượng, đầu thực suất khí. Trong khoảng thời gian ngắn, nàng xem đến mê muội .

“Nương tử, có thể ăn rồi.” An Nguyệt Quân bưng một chén cháo nóng hôi hổi đi tới trước mặt nàng, vẻ mặt lấy lòng nhìn nàng, trong mắt đầy thâm tình.

Diệp Khê Thiến nhìn bát cháo, mặc dù bình thường, nhưng đặc biệt thấy ấm áp, nàng, rất hạnh phúc a.

Hai người bưng chén cháo ra ngoài, điếm tiểu nhị mặt mày sững sờ nhìn bọn họ đi ra, tại phòng mọi người đang công tác lại chạy ra, trong miệng còn không ngừng hô: giết người, giết người. Nhưng mà, nam tử kia vẻ mặt sủng nịch, nữ tử vẻ mặt hung tướng, nhưng trong mắt lại có cảm động. Này, như thế nào cũng không giống như muốn giết người nha.

“Nương tử, tọa ở đây.”An Nguyệt Quân không thèm nhìn điếm tiểu nhị còn sững sờ, hướng nàng dẫn tới chỗ ngồi, xoa xoa ghế, chịu khó nói.

Đãi Diệp Khê Thiến ngồi xuống, đem bát cháo nhẹ nhàng mà để xuống, thổi nhẹ, hắn liền nói: “Nương tử, ta giúp ngươi thổi nguội.” Ánh mắt chuyên chú, mà ôn nhu.

Hồi lâu, An Nguyệt Quân đem cháo phóng tới trước mặt nàng, tha thiết mong chờ nhìn nàng ăn. Nàng, thật sự bị cảm động , nàng thật may mắn vì có hắn sủng như vậy.

Diệp Khê Thiến nuốt nước miếng, chuẩn bị nói vài câu cảm tưởng, lại nghe có người nói: “Nghe nói lãnh diện ngọc quân lại xuất hiện .” Lãnh diện ngọc quân? Không phải là người trước mắt sao, chuyện gì xảy ra vậy?

“Đúng vậy, hơn nữa còn hắn ỷ vào bản thân có võ công cao, cả ngày làm chuyện xấu, chỉ cần nói tên, còn có ai dám động đến hắn! Mấy ngày hôm trước, đem nữ nhi Cao gia làm nhục.” Có người tiếp lời.

“Đúng vậy, ngày hôm qua còn thông tri Ngô lão bản nói chiều nay muốn tới kiếp nữ nhi của hắn, hắn lập tức thỉnh mười người bảo vệ nữ nhi của hắn, Ngô Vũ Thi.” Hướng khác tiếp tục nói.

Cái gì? Diệp Khê Thiến ngẩng đầu nhìn An Nguyệt Quân, chỉ thấy hắn với vẻ mặt vô tội nhìn nàng, mắt chớp chớp, ủy khuất nói: “Nương tử, không phải ta.”

Diệp Khê Thiến lộ ra một tia hứng thú, xem ra chuyện này rất khá chơi, nàng nhanh nhảu ngồi vào bên cạnh An Nguyệt Quân nói: “Phu quân, chúng ta đi nhìn một cái nha, ta nghĩ nhìn xem tên gia hỏa nào gan lớn giả mạo ngươi.”

An Nguyệt Quân vẻ mặt thờ ơ, đáy lòng hiện lên một tia bất đắc dĩ, hắn thương cảm hề hề nói: “Nương tử, chúng ta nên sớm về nhà a.”

“Không về.” Diệp Khê Thiến hung ác muốn nắm hắn lổ tai hắn, con ngươi lưu chuyển, ôn nhu nói: “Phu quân, ta không muốn thanh danh của ngươi  bị phá hư.”

An Nguyệt Quân nhìn vẻ mặt của nàng nếu là không đáp ứng, liền cho bộ dáng ngươi đẹp mắt, hắn nhịn không được cười ra, nói: “Nương tử, thanh danh của ta vốn bất hảo, không cần như vậy.”

“Ngươi đi hay không đi?” Diệp Khê Thiến hung hăng nhìn hắn, tay bất tri bất giác nắm lổ tai hắn, dùng sức nhéo.

“A, nương tử, đau, đau quá, nương tử, điểm nhẹ chút.” An Nguyệt Quân thảm hề hề nói.

“Ân?” Diệp Khê Thiến mắt nhìn hắn một cái, ý uy hiếp rất rõ ràng.

“Đi, đi, chúng ta lập tức đi.” An Nguyệt Quân vội vã đáp, trong mắt hàm chứa lệ quang, vẻ mặt ai oán nhìn nàng, phảng phất nàng là người tội ác tày trời.

“Phu quân, ngươi hình như không muốn đi a.” Diệp Khê Thiến được voi đòi tiên nói.

“Không có, không có, nương tử, ta rất thích, phi thường vui.” An Nguyệt Quân lớn tiếng nói, làm một đám người ghé mắt, nhưng hắn không thèm để ý tới, tiếp tục nói: “Chỉ cần cùng nương tử chung một chỗ, như thế nào không thích.”

“Hừ.” Diệp Khê Thiến trọng trọng hừ một tiếng, sau đó đem chén cháo thuần thục uống hết, lôi hắn rồi chạy.

Đi ở trên đường —

“Nương tử, ngươi có thể nói thích ta lần nữa không?” An Nguyệt Quân nhẹ nhàng mà nói, ngữ điệu cầu mong, mắt mở lớn nhìn nàng.

“Ta có nói qua sao?” Diệp Khê Thiến vẻ mặt hoài nghi, tuy nhiên, đáy mắt hiện lên một tia ngượng ngùng, tiểu tử này, trước công chúng mà nói những lời này làm chi!

“Nương tử, mặc kệ, ngươi nói lại lần nữa xem.” An Nguyệt Quân theo nàng làm bộ, xấu xa nói, thanh âm rất lớn mang theo kiên trì.

“Phanh!”

Một quyền đánh tới, Diệp Khê Thiến đứng trước mặt hắn, ôn nhu lại thâm tình nói: “Phu quân.”

“Có.” An Nguyệt Quân vội vàng đáp, mặt mày hưng phấn cùng với khẩn trương, miệng cười khúc khích trở lại.

“Ta thích…” Diệp Khê Thiến chậm rì rì nói, nhìn An Nguyệt Quân trong mắt hiện lên một tia vui vẻ thỏa mãn cùng với khẩn trương, miệng nàng vung lên nhất mạt ác chất nụ cười, lớn tiếng nói: “Đánh ngươi.” Nói xong lập tức cười to.

An Nguyệt Quân cái miệng nhỏ nhắn trương thật to, trong mắt tràn đầy sững sờ, ngây ngốc nhìn nữ tử của bản thân rời đi. Hồi lâu, rốt cục phản ứng lại, đuổi theo, ủy khuất nói: “Nương tử, ngươi khi dễ ta, vừa rồi không tính, ngươi nói lại  một lần.”

“Ta vừa rồi không phải đã nói rồi sao?” Diệp Khê Thiến nhìn hắn vẻ mặt ủy khuất, nhướng nhướng mày, trong lòng sớm tiếu.

An Nguyệt Quân bất đắc dĩ nhìn bộ dáng tiểu nhân đắc chí của nàng, đáy mắt hiện lên một tia sủng nịch, hắn mân cái miệng nhỏ nhắn, làm nũng nói: “Nương tử, nói đi, nói lại lần nữa cho ta nghe a.”

Diệp Khê Thiến quay đầu đi, một lời cũng không nói.

An Nguyệt Quân chu miệng, vẻ mặt không cao hứng theo sát bên cạnh, tuy nhiên, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn chung quanh, vẻ lạnh lùng mơ hồ hiện ra.

2 phản hồi leave one →
  1. Tháng Mười Hai 28, 2010 4:41 chiều

    o lau qua minh moi lai vao thay co nhieu chuong moi thich qua
    iu nang nhiu

  2. Tháng Mười Hai 28, 2010 4:44 chiều

    ay ay qua tro lai tem cua ta nha nang

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: