Skip to content

Niêm nhân tướng công- Chương thứ mười ba

Tháng Mười Hai 16, 2010

Ta thi làm bài kha khá, tâm tình tốt post 1 chap cho mọi người đỡ nhớ! he he.

 

Chương thứ mười ba: phế bỏ Liễu Hồng!

Phúc Vận khách sạn nội

An Nguyệt Quân đứng yên một bên, mắt không dám chớp, nhìn đại phu chẩn bệnh cho Diệp Khê Thiến, con mắt mang theo vài phần khẩn trương, bên trong phòng rất mực yên tĩnh.

Hồi lâu sau, đại phu đứng dậy, xoay người hành lễ, nói: “Vị cô nương này không có gì đáng ngại, bất quá hiện tại thân thể suy nhược, ta khai phương thuốc, đúng giờ uống thuốc liền khả.”

An Nguyệt Quân nhàn nhạt gật đầu, cho hắn một ít bạc, đại phu thẳng tắp tạ hậu, nói: “Ta gọi điếm tiểu nhị đem dược tống lại đây.”

Cửa nhẹ nhàng khép lại .

An Nguyệt Quân như không nghe thấy, chỉ si ngốc nhìn nhân nhi nằm ở trên giường, vẻ mặt ôn nhu như nước, làm cho lòng người túy. Nhẹ tay khẽ vuốt mi nàng, tinh tế miêu tả mi hình, sau đó ôn nhu vuốt phẳng môi cánh hoa của nàng. Môi cánh hoa hồng hào giờ phút này cực kỳ tái nhợt, hắn phủ hạ ở nàng nhĩ tế thâm tình nói: “Nương tử… Nương tử, ngươi nhất định phải hảo trở lại.” Nhìn chăm chú hồi lâu, ánh mắt chuyên chú, thâm tình, phảng phất trên đời chỉ có nàng.

Mắt thấy nàng rên rỉ thanh âm, đáy mắt hắn dấy lên nồng đậm sát ý, bọn họ đáng chết! Không nghĩ ngợi, liền mở cửa đi ra ngoài, nhẹ nhàng mà hô một tiếng: “Nguyệt Ảnh!”

“Tại.” Một nữ tử lập tức xuất hiện ở trước mặt, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, mặt không chút thay đổi. Nhưng, đáy mắt có thể thấy được một tia kích động.

“Dùng tánh mạng của ngươi thề, ở ngoài coi phu nhân thật tốt.” An Nguyệt Quân nhẹ nhàng mà nói, không mang theo một tia tình cảm.

“Phu nhân nếu có nửa điểm tổn thất, ta nguyện ý lấy cái chết tạ tội.” Nguyệt Ảnh thề đạo, nhãn mặc dù đều là lãnh ý. Tuy nhiên, đáy lòng lại có bi ai cùng tuyệt vọng.

An Nguyệt Quân vừa lòng gật đầu, đi vào nhìn Diệp Khê Thiến thật sâu, rồi đi ra ngoài, trong nháy mắt không thấy bóng dáng.

Cửa được đóng lại, Diệp Khê Thiến liền mở mắt, nàng cứ như vậy lăng lăng mở to. Không muốn nghĩ đến, tên nam nhân dâm tục, Liễu Hồng đùa cợt, nàng gần như lộ trọn vẹn. Như thế nào cũng tránh không được… Không, thật sự không cần, không muốn nghĩ, vì sao trong đầu hết lần này tới lần khác tràn ngập những hình ảnh này. Nàng gắt gao nắm chặt sàng đan, thân thể càng không ngừng phát run, cắn chặc môi, mặt trắng bệch.

Khi đó, trong lúc tuyệt vọng, thấy hắn, mặc dù tràn đầy sát khí, chính  là tâm có cổ tâm an. Toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, đó là ái sao? Thỉnh thoảng nhớ tới hắn, đó là ái sao? Thấy nữ tử khác thân cận hắn, trong lòng ê ẩm sáp sáp cảm giác, đó là ái sao?

Ha hả, nguyên lai nàng đã sớm ái hắn, từ lúc nào? Là hắn cho nàng khi dễ, là lúc thương cảm hề hề làm nũng? Hoặc là hắn ôn nhu giúp nàng lau lệ? Hoặc là lúc hắn bá đạo muốn nàng nhất định phải ái hắn? Hiện tại, xảy ra việc này, nội tâm, phút chốc căng thẳng, nàng như vậy, hắn còn có thể? Còn có thể ái nàng sao?

Thân thể dần dần rét run, run rẩy càng lợi hại hơn, lạnh quá, nàng ngồi dậy, hai tay gắt gao ôm lấy bản thân…

Cũng không lâu lắm, An Nguyệt Quân đến Hàn Minh sơn trang. Hắn thẳng tắp đi vào, bốn phía nhìn không thấy bóng dáng bọn họ, khóe miệng cười cợt một tiếng. Lúc này, trong thư phòng, truyền đến thanh âm, “Cha, cha…” Thanh âm mang theo một chút sợ hãi.

“Hồng nhi, làm sao vậy?” Liễu văn ôn hòa nói.

“Cha, An Nguyệt Quân là..” Đột nhiên thanh âm ngừng lại, nàng sợ hãi địa nhìn ngoài cửa là An Nguyệt Quân, thân thể không ngừng mà lui về phía sau, đầu không ngừng phe phẩy.

Liễu Văn thấy trước cửa là An Nguyệt Quân, nhìn phản ứng của Liễu Hồng, cau mày, hắn tiếp đón nói: “Bảo chủ, ngài tới đây đến tột cùng…”

An Nguyệt Quân không nhìn hắn, thẳng tắp đi tới trước mặt Liễu Hồng, lạnh lùng nhìn nàng, không nói một lời. Mặt không một chút thay đổi, quanh thân sát khí dần dần dày trọng, màu tím dần dần xâm chiếm con ngươi đen, đẹp đẻ vô cùng. Liễu Hồng đã sớm sợ đến xụi lơ tại chỗ, thân thể không ngừng run run, ánh mắt trống rỗng, vô thức nói: “Tha mạng, tha mạng, bảo chủ tha mạng!”

“A!” Liễu Hồng trên mặt huyết nhục mơ hồ, nàng mở to hai mắt nhìn, nhìn nam tử trước mặt không chút thay đổi, tử mục bình tĩnh vô ba, hắn đột nhiên cười, lại làm cho nàng càng thêm sởn gai ốc, thị huyết, vô nhiệt.

“Tử, thái tiện nghi ngươi .” An Nguyệt Quân môi cánh hoa đỏ đắn nhẹ mở  làm cho người ta sợ.

“Không… Không, tha ta đi, ta cũng không dám…nữa …” Liễu Hồng đáy lòng thật sự là sợ hãi tới cực điểm, nàng không muốn giống như Thúy nhi, nàng không cần. Nàng không nên câu dẫn đến hắn, không nên…

Liễu Văn lăng lăng nhìn một màn này, đã sớm vô ngôn vô ngữ, hắn, rốt cuộc là ai?

Liễu Hồng hoảng sợ nhìn mình, tay nàng cùng bàn chân đều thành mảnh nhỏ, đầu lưỡi lẳng lặng nằm cách đó không xa, huyết nhiễm đỏ một bên giá sách, mùi máu tươi ở trong phòng chậm rãi tản ra, ô một tiếng liền mất đi tri giác. Giờ phút này – nàng đã là muốn chết không được, muốn chết không cửa! ( HND * rùng mình*: tiểu Quân Quân huynh thật đáng sợ!)

Liễu văn chỉ là lược lược mắt nhìn Liễu Hồng, không có bất cứ…gì bi thương, nói lắp hỏi: “Ngươi… Ngươi… Đến tột cùng… Là người phương nào?” Như thế dày đặc sát khí, như thế tàn nhẫn, vô kiếm, trong tay rồi lại hình như có kiếm, này, chẳng lẻ…

An Nguyệt Quân lạnh lùng cười một tiếng, tử mục chợt lóe, nhẹ nhàng mà nói: “Hiện tại, tới phiên ngươi.”

“Ngươi… Ngươi… Là Lãnh diện ngọc quân!” Liễu văn thấy tử mục của hắn, thốt ra.

An Nguyệt Quân nhẹ nhàng cười một tiếng, không một câu nói, nhãn thẳng tắp theo dõi hắn.

“Ngươi giết ta, cũng không biết hắn ở đâu .” Liễu Văn trấn định theo hắn đàm điều kiện.

An Nguyệt Quân vẫn một câu không nói, trong mắt tràn đầy đùa cợt.

4 phản hồi leave one →
  1. Tháng Mười Hai 16, 2010 3:21 sáng

    giựt tem chạy đi ngó nghiêng*đào đào bới bới lấp vào*quay lại đọc tiếp hí hí
    ước ji có một mĩ nam chạy đến gần ta goi ta nương tử như chị khê thiến nhỉ *mắt mơ màng*chỉ cần như 1 nửa tiểu quân thôi cũng dc

  2. Tháng Mười Hai 16, 2010 3:22 sáng

    mà bao jo nàng mới làm đại tiểu thư đấy hử

  3. Honey nguyen permalink
    Tháng Mười Hai 16, 2010 3:31 sáng

    Thanks nang!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: