Skip to content

Niêm nhân tướng công- chương thứ nhất.

Tháng Tám 28, 2010

chương thứ nhất: hắn gọi ta là nương tử?

“Nương tử, nương tử, ngươi không cần tẩu ma…” An Nguyệt Quân vẻ mặt người chồng ruồng bỏ, thương cảm hề hề nhìn Diệp Khê Thiến lửa giận ngút trời, đôi lông mi chớp chớp, hai má đỏ bừng mê người, cái miệng anh đào nhỏ nhắn,  ánh mắt ướt át nổi lên tầng nước, phảng phất nàng mà không đáp ứng liền trực tiếp khóc luôn.

Diệp Khê Thiến quay đầu lại hung tợn nói: “Đã nói rất nhiều lần, ta không phải nương tử của ngươi! !”

“Nhưng mà. . . nhưng mà. . .” An Nguyệt Quân ngập ngừng nói.

“Nhưng mà cái gì!” Diệp Khê Thiến nghiến răng nghiến lợi thuyết.

“Nhưng mà ngươi chính là nương tử của ta nha.” An Nguyệt Quân khúm núm nói ra miệng.

Diệp Khê Thiến tức giận đi tới trước mặt hắn, gắt gao nắm chặt xiêm y hắn, uy hiếp: “Ngươi nếu tái gọi nương tử, ta liền cho mặt của ngươi nở hoa !” Diệp Khê Thiến bị chọc điên rồi, nàng cư nhiên bị kẻ bắt cóc ám toán, tỉnh lại đã tới chỗ điểu không sinh đản, cẩu không cắn người này (= Chó ăn đá gà ăn sỏi thì phải). Lúc nàng nhận thức , tại sao bên cạnh còn có người nhìn chằm chằm vào nàng, còn không ngừng gọi nương tử? Trời ơi, nàng chỉ bất quá là một điều rượu sư nho nhỏ, không tài cũng không sắc, như thế nào lại gặp chuyện như vậy!

An Nguyệt Quân nụ cười sáng lạn, mắt sáng như tuyết thẳng tắp chăm chú nhìn nàng, không có để tướng uy hiếp của nàng ở trong lòng. Diệp Khê Thiến nuốt nước miếng, người nầy lớn lên hảo mê người, gương mặt trắng nõn lộ ra hồng nộn, lông mi thật dài chớp chớp, cái miệng nhỏ nhắn, đỏ bừng lại, mắt xếch hẹp dài lóe hồn nhiên quang mang,  nhất định làm cho người ta thấy tội.

Diệp Khê Thiến nhìn hắn không chút cảm động, nhíu mày nói: “Như thế nào, ngươi không sợ sao?” Nói xong, kiễng mủi chân, tay đã không tự giác nắm mặt của hắn, người nầy da mặt thật không thường bóng loáng nhẵn nhụi a. Không giống nàng, dùng rất nhiều đồ trang điểm cao cấp, kết quả cũng không bằng hắn, bất công a.

An Nguyệt Quân cũng không ngăn lại, vô tội nói: “Bởi vì nương tử sẽ không làm như vậy -.”

“Tại sao?” Diệp Khê Thiến nhẹ nói  một câu tràn ngập nguy hiểm.

“Bởi vì nương tử rất ôn nhu a.” An Nguyệt Quân mắt xếch hẹp dài chứa đựng ôn nhu, ở bên tai nàng nhẹ nhàng mà nói. Nhân lúc đó, hôn lên má nàng, rồi lập tức rời ra.

“Ngươi. . .” Diệp Khê Thiến mặt đỏ lên, lắp bắp nói.

“Nương tử trên người thơm quá nha.” An Nguyệt Quân làm nũng nói, mục quang chợt lóe, phút chốc tránh ra, ôm chặt nàng, hai gò má mũm mĩm ghé vào trước ngực nàng, dùng sức cọ xát, mắt nheo lại, mơ hồ thấy có chút duệ quang. (ặc, chưa gì huynh đã ăn đậu hũ của người ta rồi, sử dụng chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh đấy ư? ANQ*im lặng trầm tư*)

Diệp Khê Thiến đẩy hắn ra, nói: “Ngươi, sau này ly ta ít nhất mười thước! ! !”

“Nương tử. . .” An Nguyệt Quân ủy khuất nói.

“Ngươi không phải là không có đầu óc, sao lần đầu tiên gặp mặt đã gọi người ta là nương tử?” Diệp Khê Thiến nhìn hắn ăn mặc không tầm thường, mắt nhìn quanh hắn, ánh mắt thâm trầm nhìn hắn thật lâu, đang thô lỗ lập tức trở nên rất là ôn nhu, nàng cười híp mắt hỏi: “Tướng công, ngươi có phải là có rất nhiều tiền?”

An Nguyệt Quân nhất sững sờ, mục quang chợt lóe, “Cũng không phải là có tiền, bất quá cũng dưỡng được nương tử.”

Diệp Khê Thiến mặt mày hớn hở, vui vẻ nói: “Vậy đi, chúng ta đi nhanh đi.” Lập tức lôi kéo hắn.

“Nương tử, đi đâu?”

“Ngươi vừa mới gọi cái gì?” Diệp Khê Thiến cười híp mắt hỏi.

“Nương tử nha.” An Nguyệt Quân trả lời.

” Tướng công có phải hay không phải nuôi nương tử?” Diệp Khê Thiến chớp giống tiểu hài, sau đó nghĩ vỗ đầu của hắn, nhưng là bàn tay đến một nửa thì dừng lại, trông như vậy mới giống cán bộ cao cấp ma?

An Nguyệt Quân gật đầu.

” Còn không dẫn đường!”

An Nguyệt Quân kéo tay nàng rời đi, âm thầm ha hả cười một tiếng, lập tức nhìn bọn họ nắm tay nhau, trong mắt lưu quang tràn đầy nắng hạ, trên khuôn mặt tuyệt mỹ vung lên nhất mạt tiếu kinh vi thiên nhân, mị hoặc chí cực, nhẹ giọng nói: “Nương tử, ngươi nhất định là của ta, trốn không thoát.”

Trên đường đi, Diệp Khê Thiến đột nhiên hỏi: “Uy, ngươi tên gì?”

An Nguyệt Quân bĩu cái miệng nhỏ nhắn không để ý tới nàng, bộ dáng sinh khí, nhìn hắn đại khái cao một thước tám, hành động như vậy không có ác tâm cảm giác, ngược lại làm cho người ta có chút đau lòng.

“Làm sao vậy?” Vừa mới không phải rất tốt sao? Như thế nào đột nhiên nóng giận ni? Đều nói lòng của nữ nhân, như kim dưới đáy biển. Không nghĩ tới tâm nam nhân càng khó có thể nắm lấy.

“Phu quân.” An Nguyệt Quân buồn bã nói một câu.

Diệp Khê Thiến sững sờ, lập tức hiểu ý, “Xì” cười một tiếng, vừa cười vừa nói: “Có  gì phải so đo -.”

An Nguyệt Quân lại sinh khí buông tay nàng ra, một mình một người đi.

Nhìn trường kỳ cơm phiếu đi, Diệp Khê Thiến chỉ có thể đuổi theo, thuyết: “Phu quân, cái này tốt lắm ba.” Nói xong đảo cặp mắt trắng dã.

An Nguyệt Quân vừa lòng gật đầu, nói: “An Nguyệt Quân.”

Diệp Khê Thiến chỉ có thể buồn cười lắc đầu, thiệt là, giống như tiểu hài tử vậy.

Ước chừng đi một giờ, Diệp Khê Thiến vẫn không thấy có đường ra, liền vỗ vỗ cánh tay hắn, cười híp mắt hỏi: “Tiểu Quân Quân, rừng cây này có rộng không? Vì sao đi lâu như vậy mà không ra ngoài được?”

An Nguyệt Quân vừa nghe nàng xưng hô, đáy mắt hiện lên một tia thỏa mãn, lập tức nháy đôi mắt to, không nhìn nàng, có chút ủy khuất nói: “Nương tử, ngươi không muốn cùng ta đi sao?”

“Như thế nào, như thế nào như vậy, chúng ta tiếp tục đi thôi.” Diệp Khê Thiến sợ hắn bỏ nàng, liền nói. Người này thay đổi thất thường, nàng hoàn toàn theo không kịp lối suy nghĩ của hắn, ai, nàng có phải hay không già rồi?

Đại khái  lại đi thêm một giờ, Diệp Khê Thiến thật sự không chịu được nữa, liền đẩy An Nguyệt Quân đi ở phía trước, nói: “Tới cùng còn có bao lâu nữa mới tới?”

Hoàn toàn yên tĩnh…

Diệp Khê Thiến có chút kỳ quái, chạy đến trước mặt hắn, cầm tay áo, hỏi: “Tướng công, như thế nào không nói?”

An Nguyệt Quân đôi mắt tà mị lộ ra vẻ vô tội, thẳng tắp nhìn nàng, dè dặt cười làm lành, nói: “Nương tử, đi có mệt hay không, có muốn nghỉ ngơi chút hay không?”

Diệp Khê Thiến mắt nhìn chung quanh, nhíu nhíu mày, nói: “Bỏ đi, nơi này cũng không có chỗ nghỉ ngơi, đi ra ngoài rồi nói sau.”

An Nguyệt Quân nhìn nàng vẻ mặt kiên quyết, nhẹ giọng nói: “Nương tử, ta xem ngươi cũng mệt mỏi , nghỉ ngơi chút ba.”

Nói xong cũng không để nàng kịp phản ứng, lập tức chạy đến cái cây phía trước hạ từ trên người xuống một khối y phục phô trên mặt đất, thấy vậy Diệp Khê Thiến cau mày, trong mắt đau lòng a, y phục tốt như vậy liền trực tiếp làm hỏng. An Nguyệt Quân hướng nàng phất tay, cười hì hì gọi: “Nương tử, nương tử, mau tới này.”

Diệp Khê Thiến chạy tới, cũng không nói tiếng tạ, đặt mông an vị.

No comments yet

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: