Bỏ qua nội dung

Niêm nhân tướng công – chương 31

Tháng Hai 16, 2011

Chương 31: Ngồi trên xe ngựa

Edit: kjsaj

Giữa trưa, sau khi An Nguyệt Quân an bài thỏa đáng, đang muốn lên lầu gọi Diệp Khê Thiến, ngẩng đầu đã phát hiện nàng đang chuẩn bị xuống, đường nét lãnh ngạnh trên mặt lập tức hóa nhu, hắn ủy ủy khuất khuất nhỏ giọng nói: “Nương tử, rốt cục cũng rời giường nha, làm vi phu chờ thật lâu.”

“Có phần thưởng đây.” Diệp Khê Thiến ôn nhu nói, nói xong liền nhẹ nhàng mà hôn hắn một cái, cười híp mắt nói tiếp: “Phu quân, như vậy được chưa?”

“Không đủ, hôn thế nào cũng đều không đủ.” An Nguyệt Quân chu cái miệng nhỏ nhắn làm nũng nói.

Diệp Khê Thiến nhìn hắn, đáy mắt hiện lên mỉm cười, nhưng nhiều nhất chính là thỏa mãn cùng nhu tình, tay nàng chủ động nắm tay của hắn, mười ngón tay giao nhau, gắt gao nắm chặt, nói: “Phu quân, chúng ta về nhà nha.” Chính là hắn, sự  nhu tình của hắn, nàng thích, hắn làm nũng, nàng thích, tính trẻ con của hắn, nàng thích, thậm chí, sự tàn khốc ngoan giác của hắn, nàng cũng thích.

An Nguyệt Quân ngây người một hồi, mắt thật sâu dừng ở nàng, thật chuyên chú, hắn đã có được nàng sao, nàng là của hắn rồi sao? Trên gương mặt tuyệt mỹ từ từ lộ ra một nụ cười điên đảo chúng sanh, đầy tuyệt diễm, đầy chuyên tình, đầy ấm áp. Hắn gật đầu, nhẹ giọng nói: “Ân, nương tử, chúng ta về nhà.”

Hắn mang nàng tới cửa, một chiếc xe ngựa hoa lệ xuất hiện ở trước mắt trước mắt Diệp Khê Thiến, Diệp Khê Thiến cũng lần đầu tiên nhìn thấy xe ngựa của cổ đại, hai mắt lập tức bị hấp dẫn, thỉnh thoảng sờ sờ thùng xe, còn kích động chạy về phía trước, nhìn thấy chú ngựa, liền ôm lấy nó một cái, còn vuốt ve nó, nói: “Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngựa, thật muôn cưỡi thử một chút.”

An Nguyệt Quân mục quang chợt lóe, đi lên trước, đem nàng kéo xa chú ngựa, sinh khí nói: “Nương tử, ngựa đẹp bằng ta sao? Trọng yếu bằng ta sao?” Lời nói tràn đầy vị dấm chua.

Diệp Khê Thiến nhất thời sững sờ, cười to không thôi, cười đến không đứng nổi, nàng vừa cười vừa nói: “Ngu… Ngu ngốc, nào có ai tự so sánh mình với ngựa a?”

Sau đó, mặt nghiêm lại, nói: “Phu quân, tin tưởng ta, ngươi so với ngựa đẹp hơn.” Trong mắt vẫn tràn đầy vui vẻ.

An Nguyệt Quân ngơ ngác đứng im tại chỗ, rốt cục phản ứng lại, mặt phút chốc đỏ bừng, dưới ánh mặt trời, tản ra một tia tà khí cùng với tuyệt mỹ dụ dỗ, hắn ai oán nhìn nàng một cái, ủy khuất mà nói: “Nương tử, ngươi lại giễu cợt ta.”

“Là ngươi ngu dốt a, sao có thể trách ta?” Diệp Khê Thiến che miệng lại cười trộm. Tên gia hỏa này, làm sao không làm cho người ta ái được chứ, nàng chỉ là một người bình thường, càng là một nữ nhân bình thường, khát vọng có được một tình yêu đơn thuần chân thành và tha thiết . Bởi vì thích, cho nên muốn khi dễ, bởi vì thích, cho nên đơn thuần.

“Nương tử. . .” An Nguyệt Quân mở to cặp mắt u oán nhìn nàng, không đồng ý nói. Nương tử, bởi vì ngươi, ta biến ngốc, bởi vì ngươi, ta biến ngu, bởi vì ngươi, ta có hạnh phúc. Phải, là hạnh phúc, hắn hiện tại làm nàng cảm động cùng hạnh phúc, nàng không thể rời hắn!

Diệp Khê Thiến cười chui vào xe ngựa, cũng không ngoài sở liệu, bên ngoài xinh đẹp như thế, khẳng định bên trong không tệ, không gian rộng rãi, tất cả đệm tọa đều là thượng đẳng bông tơ, trung gian là một cái bàn nhỏ, đặt sách, trà cụ, cùng với một chút điểm tâm.

Nàng lên xe, An Nguyệt Quân liền theo lên, nàng đặt mông xuống, nói: “Đi ra ngoài lái xe, ngươi đừng tưởng rằng nó tự di chuyển.”

“Nương tử, đừng lo lắng a, ta đã mướn người rồi, ngươi không thấy xe đã bắt đầu di chuyển sao, nương tử ngốc. Cho nên, chúng ta mấy ngày này có thể sống ở trong không gian nho nhỏ này nha.” Khẩu khí của hắn mang theo mục đích tà ác nào đó, vừa nói còn len lén lại gần nàng, mắt còn lén nhìn nàng, mãi đến khi ngồi cạnh nàng, mới đình chỉ.

Diệp Khê Thiến buồn cười hành động mờ ám của hắn, chỉ là mở một con mắt nhắm một con mắt, tùy ý cầm quyển sách, mở ra xem, nhanh chóng chán chường mà ném xuống .

“Nương tử, làm sao vậy?” An Nguyệt Quân dè dặt hỏi han.

“Cổ thư như vậy ai hiểu!” Vẻ mặt biểu tình chán ghét.

An Nguyệt Quân con mắt chợt lóe, hắn mở miệng hỏi: “Nương tử, ngươi trước kia không có nhìn qua sao?”

“Thiên tài mới nhìn, ta cái…kia…” Nàng ngừng  nói, nhìn hắn một cái, nói: “Ha hả, chỉ là rất ít khi nhìn, bởi vì ta không nhận biết được nhiều tự.”

“Nha.” An Nguyệt Quân chỉ là nhẹ nhàng mà lên tiếng. Trong lòng không khỏi hoài nghi, cổ thư? Sách này rõ ràng là của thời đại này? Vì sao lại gọi là cổ thư? Ngôn hành cử chỉ của nàng như vậy, là người của tử nguyệt vương triều, không giống, ở chung hắn càng phát ra hiện nàng rất khác, cảm giác được nàng ở rất xa không thể chạm đến, sợ hãi trong lòng càng ngày càng sâu. Hắn nên làm cái gì bây giờ?

“Nương tử, nhà ngươi ở đâu vậy?” An Nguyệt Quân đột nhiên hỏi.

“Thật sự ở rất xa…” Diệp Khê Thiến than nhẹ một tiếng, trong mắt tuôn ra một cổ tưởng niệm, tuy nói không muốn trở về, nhưng dù sao cũng là nơi nàng sinh sống trong hai mươi hai năm, chung quy có một chút luyến tiếc.

“Ở rất xa là ở đâu? Tiêu thanh quốc? Minh an quốc? Hay là một vài tiểu quốc gần đây?” An Nguyệt Quân tiếp tục hỏi, có một chút kiên trì.

“Phu quân, ngươi bao nhiêu tuổi ?” Diệp Khê Thiến nghe hắn hỏi, trong mắt hiện lên một tia khẩn trương, nhanh chóng xen lời hỏi.

“Hai mươi ba, nương tử có phải chê ta già hay không?” An Nguyệt Quân thương cảm hề hề nhìn nàng.

“Ngươi cảm giác được ta bao nhiêu tuổi?”

“Nương tử, nhiều nhất không vượt qua mười tám.” An Nguyệt Quân tỉ mỉ nhìn nàng, đàng hoàng nói.

“Ha ha ha…” Diệp Khê Thiến cười đến cười rung người (phụ nữ).

“Nương tử, ngươi làm sao vậy?” An Nguyệt Quân khẩn trương hỏi.

“Không có việc gì.” Được nói trẻ đi nhiều tuổi như vậy, ai mà không cao hứng, nàng mãn nguyện mỉm cười, đắc ý dào dạt nói: “Ta hai mươi hai rồi.”

An Nguyệt Quân sửng sốt, sau đó khẩn trương nói: “Nương tử có phu quân rồi?” Trong mắt là thị huyết sát ý.

“Băng!”

Diệp Khê Thiến mãnh liệt gõ mạnh cái đầu của hắn, tức giận nói: “Ngươi cảm giác ta người tùy tiện như vậy sao? Có phu quân còn có thể gọi ngươi như vậy sao?” Nói xong còn sống chết trợn mắt nhìn hắn, rồi quay đầu đi, đem rèm cửa trong xe vén lên, thưởng thức phong cảnh bên ngoài, một bộ không thèm để ý đến hắn.

“Nương tử, ta sai rồi, sau này không dám nữa .” An Nguyệt Quân đến nàng bên cạnh, đem nàng ôm lấy, thương cảm hề hề nói.

Bên trong xe lặng yên không tiếng động…

“Nương tử, ngươi nếu không để ý tới ta, ta liền một mực ôm ngươi, không buông.” Tay không tự giác ôm lấy nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt vào vai nàng, vẻ mặt tặc tiếu, nhưng khẩu khí vẫn là thương cảm ai oán.

Như trước lặng yên không tiếng động…

An Nguyệt Quân khẩn cấp, đang muốn mở miệng nói, xe ngựa lại đột nhiên lảo đảo một cái, rồi ngừng lại, An Nguyệt Quân ánh mắt nhất lãnh, cao giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

“Bảo chủ, trên đường có một nam tử bị thương.” Ngoài cửa vang lên một đạo thanh âm có vẻ lo sợ.

“Tiếp tục lên đường.” An Nguyệt Quân hừ lạnh một tiếng.

“Nhưng mà…”

“Đi đường vòng, không được, trực tiếp qua!” Thanh âm của An Nguyệt Quân lãnh đến tàn khốc, khiến người phía ngoài một hồi sợ hãi. Chuyện sanh tử của những người khác cùng hắn không quan hệ, hắn chỉ quan tâm đến người trong lòng.

“Chậm đã!”

Thanh âm thanh thúy vang lên, Diệp Khê Thiến trợn mắt nhìn hắn, nói: “Ta đi cứu hắn.”

About these ads
No comments yet

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: